Tất cả vỡ vụn. Dương quay đi, cố nén những giọt nước mắt chực trào khỏi khóe mi để buộc mình phải mạnh mẽ, quay đi và quên rằng cần phải cho Khang biết về chuyến đi Melbourne của cô với hi vọng tìm lại được giọng nói. Trả tất cả những yêu thương đã cũ cùng vương vấn về lại nơi bắt đầu, Dương mang theo niềm đau đến với một phương trời mới, một nơi mà Khang chỉ còn đọng lại trong nỗi nhớ…
Ding… Tiếng báo hiệu có mail gửi đến kéo Dương ra khỏi những hỗn độn trong tâm trí…
“Dương à! Mày muốn trốn anh ta cũng được, muốn chia tay anh ta cũng được, nhưng hãy cho anh ta một lời chính thức đi. Vì hai người bọn mày mà một năm rồi tao ăn ngủ không yên đấy. Cứ hai ba ngày là một cuộc điện thoại hỏi mày đang ở nơi nào, tao có nghe tin tức của mày không làm tao sắp phát điên rồi. Chẳng phải mày cũng biết tất cả những gì ngày ấy chỉ là hiểu lầm thôi sao? Đó là cô gái yêu Khang, chỉ đơn phương yêu Khang mà thôi. Mày hiểu không?. Đừng phân vân hay tự làm rối chính mình để rồi đánh mất hạnh phúc.”
Bức mail ngắn gọn không chủ đề của con bạn thân khiến Dương đã bối rối lại càng bối rối hơn. Dương biết đó chỉ là hiểu lầm, là phút yếu lòng của một người con trai trước nước mắt của cô gái yêu mình, nhưng vì “con rùa rụt cổ” trong cô quá lớn khiến Dương không đủ can đảm để đứng trước Khang nữa. Hơn thế, cô cần thời gian cho những gì vội vã và sai lầm đã qua. Nhưng giờ, có lẽ đã đến lúc…
Với tay lên lấy chiếc vali phủ đầy bụi, Dương săp xếp hành lí cho chính mình.
-Dương, con giúp mẹ… – Mẹ Dương dừng lại khi thấy những việc cô đang làm – Con định đi đâu?
“Trở về Việt Nam. Con nhớ anh ấy, mẹ à” – Dương không muốn tiếp tục giấu mẹ nữa. Trở về và đợi chờ sự tha thứ của người vì cô mà tổn thương. Sang Melbourne cũng vì ý nguyện của mẹ, nhưng giờ đây, cô biết mọi cố gắng cũng vô nghĩa. Vả lại, ngần ấy năm, Dương cũng đã học cách quen với việc mình không thể nói. Ở đây, mẹ vẫn còn có dì nên Dương hoàn toàn có thể yên tâm để trở về.
Nhìn đôi mắt hoe đỏ của con gái, mẹ Dương thở dài, con gái bà đã lớn rồi.
-Ừ, đi tìm hạnh phúc của con đi! – Mẹ Dương khẽ gật đầu, vuốt nhẹ mái tóc cô.
“But I won’t hesitate no more, no more
It can’t wait, I’m yours”
Khang đưa tay miết nhẹ lên bức tranh đã hoàn thành từ lâu nhưng chưa kịp gửi trao đến người con gái anh yêu thương. Tựa như một cơn gió nhỏ, cô đến bên đời anh, khẽ khàng chạm đến trái tim anh, cho anh hiểu thế nào là rung động… Để rồi, cũng bằng cách ấy, cô lặng lẽ bước ra khỏi cuộc đời anh. Tim Khang thoáng hẫng đi khi tay anh vừa vuốt qua dòng chữ “This is our fate, I’m yours” nơi cuối bức tranh được viết bằng cả trái tim yêu của anh ngày ấy.
Đã có lúc anh muốn hận cô, hận người con gái nhẫn tâm ấy, đến rồi đi như một kẻ vô trách nhiệm. Nhưng rồi, Khang nhận ra, mình không thể khi mà tình yêu anh dành cho Dương lớn hơn thế rất nhiều. Nhờ cô bạn thân của Dương, cuối cùng Khang cũng biết mình đã làm gì nên tội. Nhưng cô ấy không thể khép tội anh một cách nhẫn tâm như thế chứ?
-Anh nhớ em! Nhớ đến phát điên lên được. – Khang thì thầm với chính mình.
Một vòng tay bất chợt ôm chặt Khang từ phía sau khiến anh cứng người, đôi tay khựng lại giữa không trung. Căn phòng bí mật nơi xưởng vẽ này, ngoài anh ra, chỉ có một người nữa biết mà thôi. Mà người ấy…
Khang khẽ khàng xoay người lại, sợ rằng tất cả chỉ là giấc mơ…
Nhưng không, Dương đang đứng đó và lặng lẽ ngước nhìn anh bằng đôi mắt đẫm lệ.
-Đừng khóc! – Khang nhẹ đặt nụ hôn lên dòng nước mặn chát ấy, sự ấm áp bủa vây lấy tâm hồn.
“Em xin lỗi!” – Dương viết lên giấy, nét chữ run ru

Truyện: Blog radio 260: Những mảnh ghép yêu thương 