Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Home Game +18
Trang chủ > Truyện Update > Truyện ngắn

BottomTruyện: Blog radio 260: Những mảnh ghép yêu thương

Hải_đại_ca [OFF]
Rất Đẳng Cấp
ng">


 


“I’m your” và cuộc gặp gỡ mùa thu…


-Cẩn thận nha con!


Dương mỉm cười nhìn mẹ, ra hiệu Ok rồi đạp xe đi. Hôm nay trời rất trong, nắng rất vàng. Một ngày đẹp trời khiến tâm trạng Dương trở nên hưng phấn.


Chưa đến 7h, cô vẫn còn một khoảng thời gian để “nghe thấy” hương thơm của ban mai, trước khi đến xưởng vẽ – nơi làm việc bán thời gian của Dương. Từng vòng xe chầm chậm lướt qua những con phố dài, uể oải như một kẻ vẫn còn ngái ngủ. Nắng đan từng tia mỏng manh lại với nhau thành tấm thảm khổng lồ, trải dài khắp các con phố hẹp.


Thu rồi thì phải? Cả đất trời chìm trong hương thơm đầu mùa của những chùm hoa sữa, một mùi hương dịu dàng nhưng nồng nàn quyến rũ. Một vài người không kìm được quay lại nhìn cô bé có mái tóc dài, đen huyền trong chiếc váy trắng. Một bức tranh tuyệt vời cho ngày mới.


Tiếng huýt sao đâu đây vang lên khe khẽ. Dương lắng nghe, cô đặc biệt nhạy bén với âm thanh. Giai điệu rất quen. I’m your của Jason Mraz thì phải. Không kìm được sự tò mò, Dương định quay lại nhìn nhưng chưa kịp thấy thì đã nghe một chuỗi âm thanh chói tai vang lên. Một vụ va chạm…


Dương cố gắng đứng dậy, phủi cát nơi bàn tay. Đau quá! Lòng bàn tay bị xước một mảng da rồi.


-Xin lỗi! Em không sao chứ?


Dương ngẩng đầu nhìn “ thủ phạm” trước mặt. Nhưng, suy cho cùng, anh ta đâu phải là người gây ra mọi chuyện. Lỗi là do một bác nào đấy, đi chiếc xe nào đấy, tốc độ là bao nhiêu đấy, chỉ biết là rất nhanh đã quẹt trúng anh ta. Mà anh ấy lại đang đi gần Dương. Thế là cả hai xe chịu chung số phận…


-Em bị thương rồi! – Chàng trai trẻ hốt hoảng


Dương khoát tay, muốn nói không sao nhưng người kia lại chẳng hiểu.


-Tôi đưa em đến bệnh viện nhé!


Dương chớp mắt, có ai lại đến bệnh viện vì xây xát nhẹ đâu chứ? Nhưng làm sao để anh ấy hiểu đây. Dương không nói được, lại chẳng mang giấy viết…


-Này! – Anh ta nắm tay Dương toan kéo đi nhưng cô giữ lại – Em nói gì đi chứ


Nói bằng cách nào đây? Dương lúng túng, rồi đột nhiên mím môi, kéo tay anh ta và dùng tay mình viết từng chữ lên đấy. Thật chậm, thật chậm…


Khang hơi giật mình rồi nhanh chóng chú ý vào những dòng chữ vô hình Dương đang viết



-Tôi hiểu rồi! – Khang trả lời cho câu cuối cùng Dương hỏi “Anh hiểu không?”


Dương thở phào nhẹ nhõm. May thật, nếu anh ta không hiểu thì cô có nguy cơ phải vào viện thật


-Cô bé… em không nói được à? – Khang ngập ngừng


Dương gục gặc đầu trả lời. Cô nhìn thẳng vào mắt Khang, thản nhiên chờ đợi sự thương hại toát ra từ đôi mắt ấy như mọi người vẫn làm khi nghe điều đó. Nhưng… không có gì cả! Một chút gì đó thoáng qua mắt Khang, rất nhanh, Dương không kịp nắm bắt, nhưng cô có thể chắc chắn một điều, đó không phải là sự thương hại. Điều này khiến Dương ngơ ngẩn mất một lúc lâu.


7h15! Dương chào Khang rồi vội chạy về phía xe của mình, n

1234>>
Top View: 12937
Tag: Blog, radio, 260:, Những, mảnh, ghép, yêu, thương,
Cùng Chuyên Mục
Chưa dám nói lời yêu!
• 2012-12-30 / 00:36:48
Có thể là nỗi đau nhưng hãy chọn cách ít đau lòng nhất
• 2012-12-02 / 00:34:09
Tag: Blog, radio, 260:, Những, mảnh, ghép, yêu, thương,
Took: s U-ON
duatop.net 0nline : 1
Hôm nay : 31
Tổng cộng : 12937