Polly po-cket

Home Game +18
Trang chủ > Truyện Update > Truyện ngắn

BottomTruyện: Blog radio 260: Những mảnh ghép yêu thương

Hải_đại_ca [OFF]
Rất Đẳng Cấp
hưng…tay lại bị bàn tay khác nắm lấy.  Dương ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ ngạc nhiên.


-Tay em bị thương rồi. Đợi tôi ở đây! – Giọng nói đều đều rồi đột nhiên nghiêm lại ở những chữ cuối.


“Tại sao phải nghe lời anh ta chứ?” – Dương phản bác bằng suy nghĩ nhưng vẫn đứng lại theo lời Khang. Một lúc sau, Khang quay lại với những thứ cần thiết. Anh cẩn thận quấn từng vòng băng trắng quanh tay Dương.


-“Cảm ơn anh!” – Dương gật đầu thay cho lời cảm ơn


-Em lái xe được chứ?


Lại gật đầu…


Dương đi rồi, Khang không hiểu sao những vòng quay của xe mình cứ đi theo cái bóng trắng nhỏ nhắn ấy. Dương nhìn Khang, đôi mày khẽ nhíu lại…


Blog radio 260: Những mảnh ghép yêu thương  - Mhanam.Xtgem.Com
Tải Ảnh


Chàng trai 20 và phút “say nắng” đầu đời…


Đến xưởng vẽ, Dương dừng xe lại. Nhưng tại sao anh ta cũng dừng? Đã thế thì Dương không thể làm ngơ được nữa rồi.


-Em làm gì ở đây? – Khang hỏi trước khi Dương kịp thắc mắc, giọng nói đầy vẻ hứng thú.
“Làm việc bán thời gian” – Dương lại viết lên tay Khang, lần này thì đã có vẻ thành thục hơn. Khang ngạc nhiên nhìn Dương rồi bật cười.


“Tại sao lại cười?” – Dương cụp mắt, mặt thoáng ửng hồng trước nụ cười tỏa nắng ấy. Không để Dương khó chịu lâu, một người từ xưởng vẽ bước ra, nhìn thấy Khang thì hớn hở chạy đến.


-Cậu chủ nhỏ! Cuối cùng cũng chịu về với xưởng vẽ đó hả?


“Cậu chủ nhỏ”? Dương ngước lên nhìn Khang lần nữa, rốt cục, anh ta là ai?


-Dương, con quen cậu ấy à?


Dương gật rồi nhanh chóng… lắc đầu. Đâu có quen. Vẻ mặt Khang đầy thất vọng. Rõ ràng là đã đi cùng nhau một đoạn đường dài mà bảo rằng không quen. Cô bé này, thật là…


“Con vào trước nhé!” – Dương khẽ ra hiệu với bác ấy rồi gật đầu chào Khang


Nhìn bức tranh vẽ tĩnh vật chưa hoàn thành đến một nửa, Dương bực bội tự gõ vào đầu mình. Mỗi một bức tranh thôi mà khiến Dương cả tuần không thể dứt ra được. Hít nột hơi sâu để lên dây cót cho tinh thần, Dương cầm lấy bảng màu chuẩn bị vẽ tiếp.


-Tay con bị thương à? Sao không xin nghỉ? – Tiếng người chủ xưởng tranh vang lên.


Dương vội quay lại nhìn người đàn ông có khuôn mặt phúc hậu rồi vớ cây viết bên cạnh…


“Con không sao! Gặp một tai nạn nhỏ lúc sáng thôi!”


Là do con gây ra đó! – Chẳng biết Khang đứng sau từ lúc nào


Khang! Con đến rồi đấy à?


“Anh ấy tên là Khang, và là con của ông chủ” – Dương thầm nghĩ


-Vâng! Nhiệm vụ của con là gì nhỉ?


-Vậy thì giúp cô bé hoàn thành xong bức tranh đi! Coi như lời tạ lỗi!


Gì chứ? Dương có đòi hỏi gì đâu? Cô trợn tròn mắt ngạc nhiên, không cần phải thế đâu mà.


Dương nhíu mày nhìn Khang, ánh mắt đầy dấu hỏi. Cái gì bao lâu rồi, không phải anh ta gặp rắc rối gì về ngôn ngữ đấy chứ?


-Tôi hỏi em vẽ bức tranh này trong bao lâu rồi?


“Một tuần rồi!” – Dương viết lên giấy


-Một tuần? – Khang ngẩn ra, suýt chút nữa thì hét lên – Một tuần mà chỉ bấy nhiêu thôi sao?


“Không phải sở trường của em, em không thích vẽ tĩnh vật cho lắm” – Dương chống chế.
-Để tôi giúp! – Khang nhanh chóng đoạt lấy cây cọ vẽ từ tay cô gái nhỏ, tiếp thục hoàn thành bức tranh dang dở. Gì chứ với một người có niềm đam mê điên đảo với những bức tranh tĩnh vật của Trisha Hardwich hay Edward Ladell như Khang, thì bấy nhiêu chưa đủ để làm khó anh.


Dương há hốc, anh ta đúng là thiên tài. Khang vẽ rất nhanh, nét vẽ khỏe và chắc nhưng không kém phần uyển chuyển. Hơn

<<1234>>
Top View: 12914
Tag: Blog, radio, 260:, Những, mảnh, ghép, yêu, thương,
Cùng Chuyên Mục
Chưa dám nói lời yêu!
• 2012-12-30 / 00:36:48
Có thể là nỗi đau nhưng hãy chọn cách ít đau lòng nhất
• 2012-12-02 / 00:34:09
Tag: Blog, radio, 260:, Những, mảnh, ghép, yêu, thương,
Took: s U-ON
duatop.net 0nline : 1
Hôm nay : 8
Tổng cộng : 12914