-Xong! – Khang hớn hở nhìn thành quả trước mặt, một vài quệt màu dính cả vào mặt. Dương bật cười, rồi rất tự nhiên kiễng chân lên lau giúp anh. Khang ngẩn người, định nói gì đó nhưng lại thôi, sợ làm cô gái nhỏ ngượng ngùng…
“Cảm ơn anh! Hết giờ làm rồi, em về nhé!”
Khang nhìn theo cho đến khi Dương khuất sau cửa, môi nở nụ cười vu vơ…
Góc khuất yếu đuối và hai tâm hồn đồng điệu…
Ngày nào cũng đến xưởng vẽ, Dương gặp Khang thường xuyên hơn. Khang theo mẹ sang Canada từ lúc năm tuổi sau khi ba mẹ li hôn. Nhưng giờ anh lại quay về với ba khi mẹ quyết định đi bước nữa. Khang tôn trọng quyết định ấy của mẹ, bà có quyền được làm thế. Nhưng Dương vẫn thấy được sự hụt hẫng mà anh đang cố che dấu nơi đáy mắt… Có những chuyện mà ta chẳng thể ép buộc…
-Khang, con và Dương đi giao tranh nhé!
-Dạ!
Đường đông quá! Đành phải gửi xe rồi sang đường thôi.
Dương chợt khựng lại. Bước chân như bị đóng băng. Nhìn dòng xe đông nghịt, Dương muốn quỵ ngã. 10 năm trước cũng trong một lần sang đường, vì bảo vệ Dương mà ba đã ra đi mãi mãi, còn Dương thì mất đi khả năng giao tiếp. Mẹ không bao giờ dám để Dương tự mình qua đường một lần nào nữa. Nhìn từng dòng xe nối đuôi nhau không dứt, bước chân Dương lúng túng và đầy sợ hãi. Nói sao với Khang đây?
Khang dừng lại khi thấy khuôn mặt tái nhợt, run rẩy của Dương, một nỗi đau mơ hồ thoáng trào dâng.
-Em sao thế?
“Em… không dám sang đường” – Ánh mắt Dương toát lên vẻ sợ hãi, có cả yếu đuối mà Khang chưa thấy bao giờ.
Khang không nghĩ nhiều, bàn tay nắm thật chặt tay Dương cùng sang đường. Cái nắm tay thật khẽ, thật nhẹ nhưng khiến Dương yên lòng. Các đốt ngón tay Khang cũng hơi khô và ấm như tay ba năm nào vậy.
Tim Dương lệch nhịp mất rồi…
Xưởng vẽ nhận một vụ làm ăn khá lớn. Mọi người tổ chức ăn mừng để khích lệ tinh thần, chuẩn bị cho việc tăng ca liên miên.
Khang chở Dương. Tăng 2, mọi người đi karaoke. Dương ngập ngừng, đôi khi con người vẫn vô tình là thế…
-Mình dạo biển nhé! – Khang lên tiếng đề nghị. Dương ngẩng đầu lên nhìn anh cảm kích rồi lặng lẽ gật đầu.
Gió biển thốc vào lạnh buốt. Từng con sóng vỗ mạnh vào bờ khiến bọt tung trắng xóa, vỡ tan thành từng hạt li ti thấm ướt cả khí trời. Vị biển mằn mặn thật dễ chịu. Khang bất ngờ xổ dốc, Dương vội đưa tay nắm vào áo anh, khép chặt mắt, chỉ có thể cảm nhận tiếng gió vút sắc lạnh bên tai.
Một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng phủ lên tay Dương, kéo về phía trước rồi đan vào thật chặt. Dương ngỡ ngàng nhưng vẫn để yên, đầu khẽ tựa vào lưng Khang đầy tin cậy…
Melbourne và nỗi nhớ trong những ngày đông lạnh…
Dương lặng nhìn những bông tuyết nhỏ khẽ xoay bên ngoài ô cửa sổ trước khi đáp xuống đất. Một vài bông nghịch ngợm bám hẳn vào mặt cửa kính rồi uể oải hóa thành nước chầm chậm lăn xuống, tạo nên những vệt dài ướt át.
Áp mặt vào cánh cửa thủy tinh lạnh giá, Dương để mặc nỗi nhớ thỏa sức trào dâng, khóe mi bất giác khẽ ướt. Đã trọn vẹn một năm Dương rời ra Việt Nam, xa phố biển quen thuộc, xa cả mối tình đầu mới chớm nhưng vội tàn. Một năm nơi xứ người với bao nỗi nhớ quay quắt.
Ngày ấy, phải chăng Dương đã quá vội vàng khi đến với Khang? Mối tình đầu đẹp như tranh vẽ khiến người ta đắm say mà quên đi mất mọi thứ. Bên Khang, Dương bình yên trong trong những tháng ngày tuy ngắn ngủi nhưng đẹp đẽ mà chẳng hề nhớ rằng: đằng sau một con người luôn có quãng thời gian dài gọi là quá khứ và có những bí mật đã trở thành góc khuất. Cho đến tận hôm nay, Dương vẫn không thể nào quên được cảm giác ngày hôm đó, ngày mà Dương thấy Khang dành trọn

Truyện: Blog radio 260: Những mảnh ghép yêu thương 