Chỉ còn 4 ngày nữa là đến sinh nhật của anh rồi, đây là sinh nhật thứ 2 của anh mà em chúc mừng anh với vai trò một người xa lạ. Nhanh thật nhanh mà cũng chậm thật chậm đúng không anh?
Sau tất cả những gì đã qua em muốn nói với anh về những suy nghĩ của em. Có thể sau khi nói ra những điều này em sẽ không còn cảm thấy ân hận hay gì đó nữa. Nếu tính thời gian bên nhau thì có thể nói em bên anh gần một nữa con đường em đã đi qua. Không phải là quá dài nhưng nó cũng đủ để luyến tiếc hay cũng đủ để buồn.
Nhớ những ngày đầu bên nhau, mặc dù anh hơn em 2 tuổi nhưng em ngang bướng nhất nhất xưng hô với anh là “cậu – tớ”. Thời gian em và anh bên nhau không chỉ tính bằng tháng hay vài năm mà nó còn hơn con số 10 năm đúng không anh? Sự tan vỡ của em và anh là điều mà bạn bè và gia đình hai bên chưa khi nào nghĩ tới. Em luôn tự nhủ đó là do mình có duyên nhưng không có phận, đôi khi chỉ là tự nhủ thế thôi. Hôm nay em muốn viết với anh một vài điều để rồi sau này em nếu có gặp lại mình có thể thoải mái như hai người bạn bình thường như bao người bạn khác.
Quá khứ của em! Anh còn nhớ những tháng năm này chứ. Em tin nó sẽ chẳng khi nào mất đi mà chỉ là cả anh và em đã có những kỷ niệm mới hiện hữu hơn chiếm mất chỗ của nó và đẩy nó vào một góc sâu khuất. Em sẽ viết ra bởi sau rồi em sẽ quên, không phải cố tình quên mà tự nhiên sẽ quên bởi những gì trong hiện tại đang dần chiếm chỗ của nó.
- Năm lớp 7, hình ảnh của anh trong em là “hắn thật đáng ghét” và em còn nhớ ấn tượng lần đầu tiên xuống nhà anh cùng Yến. Nó sẽ là kỷ niệm không bao giờ quên được
- Năm lớp 8, em học lớp 8 còn anh đã lên cấp 3, em sẽ nhớ những lần anh đứng ngoài cửa sổ lớp em học; em cũng sẽ nhớ anh thường tặng em những cái ảnh nhỏ nhỏ và cả món quà sinh nhật đầu tiên mà anh gửi qua Nhàn nữa. Quyển sổ vẫn còn nhưng những chữ viết trong đó đã bị nhòe hết. Bức ảnh đầu tiên anh và em chụp cùng nhau là tết năm 2001 đúng không? Nhìn cái ảnh đó mà thấy hồi đó cả hai đều đơn giản đến nhường nào.
- Năm lớp 9, khi Mạnh bỏ rơi em (nói có quá không nhỉ?), anh là người luôn luôn ở bên em mọi lúc em cần. Anh đã đến bên em rất nhẹ nhàng, anh đã lắng nghe em nói và đúng hơn là anh đã đến bên em và chỉ nghe em nói. Em đã yêu anh từ lúc nào cũng không biết nữa. 19/10 cũng chính thức trở thành ngày kỷ niệm của cả hai đứa.
- Năm lớp 10, chính xác là năm em học lớp 10 mình đã chính thức trở thành một đôi sau bao nhiêu năm ở bên nhau. Cả em và anh đều cảm thấy hạnh phúc với những gì cả hai đang có. Những ngày kỷ niệm 1/5 hay 1/6 sẽ mãi không khi nào quên.
- Năm lớp 11, khi em học lớp 11 anh xuống Thái Bình học ôn. Em còn nhớ những bức thư hàng tuần, những buổi tối thứ 7 ngóng trông anh, những chiếc bánh mì, những món quà nhỏ đáng yêu. Mình đã có những thời gian thật hạnh phúc. Khi đó em là người hạnh phúc và cảm thấy tình yêu thật bao la, mỗi ngày qua đi đều là những ngày hạnh phúc. Thời gian mình bên nhau không nhiều nhưng cả 2 đã đều rất quý trọng những giây phút bên nhau. Đây là khoảng thời gian vô cùng đáng nhớ của anh và em.
- Năm lớp 12, anh đã quyết định vào Nam học. Thành phố HCM sao mà cảm thấy xa vời vợi như thế. Em còn nhớ ngày anh đi 11/10 em đã bảo sẽ không ra tiễn anh, đã cố gắng đi học thật sớm nhưng rồi vẫn gặp anh. Em đã đưa cho anh một cái hình ông mặt trời (cái này anh đã mua tặng em đợt hội ở huyện) và nhắn với anh “anh sẽ mãi là mặt trời của em”. Hôm đó là thứ 2, quay về lớp học mà nước mắt em rơi, cảm giác chia xa thật là khổ. Em nghĩ lúc đó anh cũng có cảm nhận như em. Rồi anh vào nam học, em và anh tiếp tục liên lạc qua những lá thư, nhưng buổi online theo tuần. Cả hai đều cảm nhận được dù có xa nhau về khoảng cách nhưng tấm lòng luôn hướng về nhau.
- Năm 2005, em học xong lớp 12 và chuẩn bị thi đại học, em

Truyện: Ngủ yên quá khứ 